Latest Post

CHÙA HỒNG TRUNG SƠN
THÔNG BÁO 
V/v Lịch tổ chức khóa tu thiền năm 2018

KHÓATHỜI GIAN
 Tháng 02
(T.12 Đinh Dậu) 
Từ  31/01 đến 11/02/2018
(15/12 đến  26/12 Đinh Dậu)
Nhận ĐĂNG KÝ DỰ BỊ: 7 giờ sáng ngày 24/01/2018
Thiền sinh PHỤC VỤ NỮ đã đủ
CÁC KHÓA DỰ KIẾN 2018
03 NGÀY ĐẦU NĂM 
(Tết Nguyên Đán)
Ngày 19/02 đến 22/02/2018
(Nhằm mùng 4 đến mùng 7 Tết Mậu Tuất) 
Dành cho thiền sinh đã dự khóa 10 ngày do chùa HTS tổ chức
Nhận ĐĂNG KÝ lúc 7 giờ sáng ngày 19/01/2018
 Tháng 03
(T.01 Mậu Tuất) 
Ngày 02/03 đến 13/03/2018
(Nhằm 15/01 đến 26/01 Mậu Tuất)
Nhận ĐĂNG KÝ lúc 7 giờ sáng ngày 02/02/2018 

QUÝ VỊ ĐĂNG KÝ KHÓA THIỀN HOAN HỶ LƯU Ý:
  • BTC đã đăng tải tất cả thông tin cần thiết cho thiền sinh muốn tìm hiểu về khóa thiền trên website: www.phapdangthientue.com. Quý vị nên đọc các mục  như: Giới thiệu, Hướng dẫn, Sơ lược về khóa thiền, Chia sẻ kinh nghiệm, Thông báo…. để hiểu rõ về khóa thiền trước khi quyết định đăng ký, tránh những trường hợp gửi email hoặc gọi điện thoại hỏi những vấn đề đã đăng tải. Chân thành cảm ơn!
  • Lịch khóa thiền dự kiến nên sẽ có thể thay đổi nếu BTC có Phật sự đột xuất, quý vị hoan hỷ cập nhật thường xuyên.
HƯỚNG DẪN ĐĂNG KÝ KHÓA THIỀN:
  • Quý vị đăng ký khóa thiền nào thì chọn vào đường link ĐĂNG KÝ KHÓA THIỀN bên dưới của khóa đó. Đường link chỉ mở vào thời gian đã ghi trên lịch và sẽ đóng khi nhận đủ thiền sinh.  
  • Sau khi gửi form đăng ký, quý vị sẽ nhận được hồi đáp: “Thông tin của bạn đã được ghi nhận. BTC sẽ hồi âm cho quý vị” là đăng ký của bạn đã thành công.
  • BTC sẽ xem và gửi hồi âm đến email của quý vị trong khoảng 1 tuần kể từ ngày nhận đăng ký.
  • Quý vị hoan hỷ kiểm tra email thường xuyên cho đến ngày khai mạc khóa thiền (để cập nhật thông tin mới nếu có) từ BTC.
LIÊN HỆ:
CHÙA HỒNG TRUNG SƠN - THIỀN VIPASSANA
Xã Nam Cát Tiên, Huyện Tân Phú, Tỉnh Đồng Nai 
Email:phapdangthientue@gmail.com

Sư cô Trung Nguyện: 0129.5669.123. Các giờ có thể gọi: Sáng từ 7h – 11h (Vui lòng không gọi điện thoại vào các giờ khác, chân thành cảm ơn!).

Hoa Tâm - Hình ảnh về chuyến đi nhận đồ tại nhà chị Trang - Quận 7, TP.HCM


Chúng tôi rất vui mừng khi nhận thấy được tình cảm chân thành của anh chị
và bà con nơi khu phố trong việc làm ý nghĩa này.





Tất cả quần áo đều được giặt mới sạch và tươm tất



Đồ đã được vận chuyển đến Quầy Sách Phật Học, 21 Nguyễn Hữu Cảnh, P.19, Q. Bình Thạnh
 - Chú Tuệ Trung 0927535458. 

Hoằng Đảm & Diệu Thanh

Hoa Tâm - Sau khi 30 cây cầu từ tiền vận động quyên góp đều hư hỏng nhanh chóng, năm 2011 ông Tráng quyết khăn gói đi xin tiền xây cầu kiên cố để xóm Vạn Buồng không còn là ốc đảo, bà con không phải bỏ xứ ra đi.

Bị cô lập gần như quanh năm bởi sông Thu Bồn, xóm Vạn Buồng ở thôn Phú Bồng (xã Duy Trinh, Duy Xuyên, Quảng Nam) vẫn được gọi với cái tên ốc đảo Vạn Buồng. Dù đất đai trù phú nhưng do địa thế chia cắt, người dân lần lượt bỏ làng ra đi. Chỉ đến khi cây cầu bằng bêtông kiên cố được làm từ nguồn vốn của những nhà hảo tâm thì tình trạng này mới kết thúc.

Người có công quyên tiền xây cầu là ông Nguyễn Tráng, năm nay 84 tuổi. Trong căn nhà lọt thỏm ở giữa xóm Vạn Buồng, nhâm nhi ly trà, ông Tráng kể khi chiến tranh kết thúc, cả nước tập trung phát triển kinh tế, nhưng xóm Vạn Buồng lại trì trệ bởi thiếu một cây cầu. “Không có cầu, người dân phải dùng đò, tai nạn liên tục và đò cũng chỉ hoạt động vào mùa khô. Giao thương cách trở khiến cho cuộc sống khó khăn, từ chuyện kinh tế đến giáo dục, y tế…”, ông Tráng nhớ lại.

Thấy dân làng cơ cực, ông Tráng bắt đầu nghĩ đến việc phải làm một cây cầu. Ông đi xin từng thanh sắt đường tàu, mảnh tôn… rồi kêu gọi bà con lắp ghép. Cây cầu bằng sắt hoàn thành, người dân chưa kịp mừng rỡ thì các mảnh sắt phần bị trẻ em lấy trộm bán phế liệu, phần bị rỉ sét nên chỉ vài tháng sau bị lũ cuốn.

Không nản lòng, vài hôm sau ông Tráng đi quanh xóm xin từng cây tre để tiếp tục làm cầu. “Người góp tre, người góp công, có gia đình ủng hộ ít tiền thuê thợ nên chỉ làm vài ngày là có cầu đi lại. Nhưng ở vùng hạ lưu sông Thu Bồn, chỉ cần cơn mưa lớn ở thượng nguồn thì nước lũ đổ xuống ào ào. Vì vậy, những cây cầu đó chỉ trụ được chưa đầy một năm thì bị lũ cuốn”, ông Tráng nói.
Cầu dài 84 m, rộng 2,3 m, trọng tải gần 3 tấn giúp xóm Vạn Buồng thoát khỏi cảnh bị cô lập. Ảnh: Tiến Hùng.

Cứ như vậy, có đến 30 cây cầu tạm đã được ông kêu gọi bà con làm. Nhưng chỉ cầu phao được làm năm 2000 có tuổi thọ gần 6 năm là lâu nhất. Cầu này làm từ số tiền gần 80 triệu đồng ông Tráng đi xin của các nhà hảo tâm.

“Năm 2006, sau khi cầu phao bị lũ cuốn, tôi quyết định lên huyện xin kinh phí làm cầu, nhưng không được đồng ý. Họ bảo huyện chỉ có dự án làm cầu treo, còn ở đây là đồng bằng, toàn đất cát ven sông nên không làm cầu treo được”, người đàn ông tóc bạc trắng nói.

Không có cầu, thế hệ trẻ ở Vạn Buồng lũ lượt bỏ làng đi. Người dân cố vượt sông bằng đò, bơi lội nên tai nạn xảy ra liên tục. Có những ca bệnh không cấp cứu kịp vì cách trở, phải bỏ mạng một cách đau lòng. Trăn trở mãi và quyết không làm cầu tạm nữa, ông Tráng nảy ra ý định kêu gọi người dân cùng góp tiền để làm cầu kiên cố.

“Đó là năm 2011, tôi muốn làm một cây cầu cuối cùng cho dân làng bởi mình cũng đã yếu rồi. Tôi sợ cứ để tình trạng này kéo dài thì chẳng bao lâu xóm Vạn Buồng sẽ không còn ai sinh sống”, ông Tráng trầm tư nói. Khi đem ý định nói ra ai cũng bảo ông điên, bởi họ biết ông Tráng nghèo, cả xóm ốc đảo này nghèo, tiền sinh hoạt còn không đủ lấy đâu ra góp làm cầu. Ông kêu gọi mãi cũng chỉ được vài trăm nghìn.

Tuổi đã cao nhưng ông vẫn khăn gói vào TP HCM để xin tiền làm cầu cho dân làng. “Tôi tìm đến từng người mình quen rồi nói chuyện với họ về cuộc sống cơ cực của dân làng vì thiếu cầu. Từ bạn bè, người thân cho đến đồng hương… rồi những người đó lại giới thiệu với các nhà hảo tâm khác”, ông Tráng kể. Những người vì xa quá không đến gặp trực tiếp được thì ông viết thư xin, có nhiều người đang sống ở nước ngoài. Nửa năm sau, ông quyên góp được gần một tỷ đồng, trong đó có gia đình ủng hộ đến 50 triệu.

Có tiền, ông Tráng thuê người thiết kế rồi gửi bản vẽ lên huyện xin phép. Tháng 9/2012, cây cầu bằng bêtông dài 84 m, rộng 2,3 m, trọng tải gần 3 tấn hoàn thành sau 5 tháng thi công với tổng kinh phí 1,3 tỷ đồng. Trong đó, chính quyền địa phương hỗ trợ hơn 300 triệu, phần còn lại do ông Tráng kêu gọi.

Người đàn ông gần 40 năm làm 31 cây cầu cho dân làng. Ảnh: Tiến Hùng.

Ông Trần Tấn Công, Trưởng thôn Phú Bồng cho hay, từ khi cầu bêtông được đưa vào sử dụng, dân làng Vạn Buồng không còn ai đi tha hương. “Dân số đang tăng nhanh sau nhiều năm tưởng chừng như sắp bị xóa sổ. Giao thương bây giờ rất thuận tiện là nhờ vào cụ Tráng. Không chỉ góp công sức làm cầu, cụ còn là tấm gương trong cách dạy dỗ con cháu”, ông Công chia sẻ.

Tri ân người đã quyên góp tiền xây cầu, hàng ngày bà con lối xóm đều sang giúp đỡ ông Tráng công việc nhà, bởi ông giờ tuổi cao, vợ mất, lại có người con bệnh tật. “Cụ giờ sức khỏe yếu, chỉ đi lại trong nhà. Hai bố con sống với nhau, nhưng con trai cụ lại bị liệt nên chúng tôi phải ghé thăm thường xuyên. Cả xóm Vạn Buồng này mang ơn cụ vì cây cầu, giờ mỗi người giúp cụ một ít cũng là lẽ thường tình”, anh Thái Nương (40 tuổi) nói.

Tiến Hùng
Nguồn: Vnexpress.net

 Hoa Tâm - Tự nhận mình là nông dân chân lấm tay bùn, không một ngày được đến giảng đường đại học, nhưng ở xóm nghèo này ai cũng thương mến gọi ông Đoàn Minh Hùng là “thầy”.
Lớp học với các bạn tình nguyện viên - Ảnh: T.Mai

Cứ thế, sau cuộc mưu sinh vất vả ban ngày, tối đến ông Đoàn Minh Hùng (53 tuổi, ngụ Q.Tân Phú, TP.HCM) lại tất tả trong “vòng vây” của 130 học trò nhỏ, với hi vọng mang cái chữ đến cho những đứa trẻ bất hạnh, sinh ra đã ở tận đáy xã hội.

Mang con chữ đến với xóm nghèo

Cặm cụi tẩy tẩy xóa xóa trên trang vở đã lem nhem vết bút chì, bé Ngọc Hân (6 tuổi) thỏ thẻ: “Ban ngày con phải ở nhà trông hai em nhỏ cho mẹ đi làm. Trưa mẹ về, nấu cơm xong lại đi làm tiếp. Nhà con nghèo, con không được đi học ở trường, tối mẹ mới chở con tới đây học”. Đó là một trong hàng trăm trường hợp éo le ở lớp học chữ miễn phí của thầy Hùng.
Thầy Hùng

"Mình nghèo cũng cố lo cho con được ăn học, nhưng con người ta có lẽ khổ hơn mình rất nhiều mới không được đi học. Đúng là thiệt thòi cho thế hệ tương lai!" - Thầy Hùng nói.

Trời vừa sẩm tối cũng là lúc căn nhà tầm 50m2 được dịp nhộn nhạo, huyên náo hẳn lên. Đủ thứ thanh âm tươi vui, rộn rã: tiếng ê a đọc bài, tiếng cười khúc khích, tiếng thì thầm nói chuyện riêng... của đám trẻ nhỏ, xen lẫn tiếng giảng bài đều đều của các thầy cô giáo là tình nguyện viên.

Học trò kéo đến mỗi lúc một đông. Mới 6g tối, phòng học đã chật kín người. Sau tiếng đằng hắng, đốc thúc học bài của thầy Hùng, mấy đứa trẻ đen nhẻm, quần áo lấm lem bẩn lại đưa đôi mắt trong veo chăm chú theo dõi từng nét chữ trên tấm bảng mica dựng tạm.

Phần lớn trong số ấy vừa trở về sau cuộc mưu sinh cơ cực, cả ngày bán mặt cho ánh nắng mặt trời. Mỗi đứa trẻ ở lớp học này đều có hoàn cảnh, thân phận rất đặc biệt. Hơn 85% là trẻ em nghèo, lang thang cơ nhỡ, mồ côi... việc được cắp sách tới trường đối với các em chỉ là một giấc mơ xa xỉ.

Qua một thời gian dài sống cùng khu trọ với những người lao động nhập cư nghèo khổ, hằng ngày chứng kiến cảnh những đứa trẻ ở đây đã quen với công việc nặng nhọc, với những tờ vé số hơn mặt chữ, con số, sách vở, bút thước; quen với việc chửi thề, đánh lộn hơn là việc lễ phép, vâng lời người lớn... làm vợ chồng ông Hùng trăn trở.

Thế là ban ngày đi làm, tối về ông bà lại chong đèn mở lớp dạy chữ cho những đứa trẻ trong khu trọ. Nhưng dạy chữ cho những đứa trẻ ấy đâu phải dễ. Vì “học được vài ngày thì đám trẻ không đi học nữa. Tìm hiểu mới biết một ngày đám trẻ bỏ ra vài giờ để học chữ thì cũng sẽ mất bấy nhiêu giờ đi bán vé số, không có tiền phụ ba mẹ đóng tiền phòng trọ”.

Suy nghĩ mấy ngày, ông bà mới nảy ra ý định là phải “bù lỗ” cho mấy đứa trẻ bằng một bữa cơm chiều để chúng tiếp tục được đi học.

Không chỉ dạy cho các em biết chữ, ông bà còn phải uốn nắn cả cách xưng hô, cư xử, đạo đức thường nhật như phải biết dạ thưa với cha mẹ, lễ phép với người lớn, giữ gìn vệ sinh chung, biết giúp đỡ bạn trong khả năng nhỏ bé của mình...

Ban đầu lớp học của thầy Hùng chỉ có hai đứa trẻ bán vé số ở kế bên. Dần dà, con số ấy thành 12, rồi 20... xếp ghế nhựa ngoài sân cũng không đủ chỗ. Ông bà phải về quê bán miếng đất hương hỏa, thuê căn nhà lớn hơn để có chỗ cho các em học. Sau vài tháng, căn nhà mới này cũng quá tải, gia đình ông lại chuyển sang chỗ trọ rộng hơn để tiếp tục say sưa với niềm vui “gõ đầu trẻ”.

Tiết kiệm để dạy học

Ông Hùng thường ví: “Mình là đầu tàu, các bé là thân tàu. Đầu tàu phải vận hành tốt thì mới kéo được thân tàu đi”.

Nghĩ sao làm vậy, để có kinh phí trang trải cho lớp học, cả gia đình ông bốn người không ngừng cố gắng lao động. Hơn 20 năm ăn chay trường “ra đường không dám thèm thứ gì” cộng với việc tiết kiệm tối đa mọi chi tiêu đã giúp gia đình ông dành dụm được ít vốn liếng mở tiệm cơm chay bán cho khách vãng lai, để có thêm chút đỉnh hỗ trợ suất cơm chiều cho các em.

Tuy nhiên, chỉ trông chờ vào quán cơm chay thôi không đủ, mỗi buổi trưa ông Hùng lại vào các khu chợ gần đó xem ai có cân cần sửa đem về sửa kiếm thêm thu nhập.

Vợ ông - bà Nguyễn Thị Kim Chi - thì đi bỏ mối rau củ quả cho các tiểu thương mỗi sáng sớm. Anh con trai cả vừa tốt nghiệp đại học, đi làm mỗi tháng cũng phụ với ba mẹ tiền nhà và phụ thêm chút ít cho các em có quyển vở, cây bút.

Cậu con út đang học lớp 8 cũng góp sức bằng cách siêng năng học hành, không để ba mẹ phải nhắc nhở, có thời gian rảnh thì phụ giúp anh chị tình nguyện viên kèm các em nhỏ học tập. Cứ thế, hơn sáu năm qua, “đoàn tàu” đặc biệt của thầy Hùng đã chở con chữ đến với biết bao thân phận.

Để duy trì được lớp học trong thời gian dài không phải việc dễ dàng, nhưng ông và gia đình vẫn cố gắng vén khéo. Hôm nào lời ít, bữa cơm của các em đơn sơ hơn, lời khá thì có bữa ăn đa dạng hơn. Nhưng “có thực mới vực được đạo”, dù thế nào gia đình ông cũng quyết không để các em đói bụng.

Những ngày đầu mới thành lập lớp học, đêm đêm ông Hùng lại thong dong đẩy xe đi bán băng đĩa, vòng tay, xâu chuỗi nhà Phật khắp các con đường Sài Gòn.

Tuy khó khăn là vậy nhưng ông chưa bao giờ nản chí. Ông luôn vững tin từ lớp học này, những đứa trẻ nghèo khổ nếu không thành công cũng thành nhân, như vậy cũng là hành thiện tích đức.

Thương trò như thương con

Đang chăm chú đánh vần mấy chữ trong quyển Tiếng Việt lớp 1, Phạm Phước Vĩnh (22 tuổi, quê Đồng Nai - học trò lớn tuổi nhất lớp) bỗng lên cơn co giật. Một cách thành thạo, ông Hùng trấn an đám đông và bình tĩnh giải quyết tình huống.

Ông cho biết cậu học trò này nhìn lớn vậy chứ mới học lớp 1, bị động kinh từ nhỏ, trí tuệ không như người bình thường, không thể theo học ở trường nên tối đến đây học, thỉnh thoảng lại lên cơn bất ngờ. Không chỉ có Vĩnh, ông Hùng còn nhận dạy cả những trẻ bị thiểu năng trí tuệ.

Dạy người bình thường đã khó, dạy trẻ thiểu năng càng khó hơn gấp nhiều lần. “Nhiều khi cả tháng không học được chữ nào, dạy trước quên sau, nhưng dẫu sao cũng là một con người, mình đối xử như nhau, không phân biệt trẻ có nhiều trí khôn hay trẻ có ít trí khôn, phải thật kiên nhẫn” - ông nói về học trò mình đầy trìu mến.

Tiếng lành đồn xa

Sáu năm hoạt động, không biển bảng, không chỉ có học trò gần xa tìm tới lớp học mà các bạn sinh viên tình nguyện cũng tìm đến để chung tay góp sức với gia đình ông.

Là tình nguyện viên dạy thêm cho lớp học Hòa Hảo hơn một năm, anh Nguyễn Anh Kiệt (SV năm 3 Trường CĐ GTVT III) cho biết: “Tôi biết đến lớp học qua lời kêu gọi của một người bạn trên mạng xã hội. Khi ấy lớp đang thiếu người, các em ở đây hầu hết có hoàn cảnh khó khăn, không biết chữ, cô chú - vợ chồng ông Hùng - đã bỏ công sức, tâm huyết ra để mở lớp học, tôi thấy vậy nên giúp được gì thì gắng giúp. Tiếp xúc với cô chú đã lâu, tôi ngày càng khâm phục và yêu mến họ vì họ rất tốt, sống vì mọi người”. 

Còn ông Nguyễn Văn Thắng (chủ tịch UBND P.Tân Thới Hòa, Q.Tân Phú) cho biết: “Gia đình ông Hùng sống giản dị, đạo đức, hòa nhã với mọi người. Tuy mới chuyển đến địa phương không lâu nhưng được mọi người xung quanh quý mến”.

Tuyết Mai
Nguồn: Tuoitre.vn

MKRdezign

Liên hệ

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget